NĂM BÓ HOA KHÔNG TÊN

Truyện ngắn — kể bởi Thám tử VDT

Tôi làm nghề thám tử đã mười bảy năm. Tôi đã nhìn thấy nhiều thứ — những cuộc hôn nhân tan vỡ như gốm rơi xuống sàn đá, những người đàn ông khóc trong xe hơi lúc hai giờ sáng, những đứa trẻ hỏi “Bố đâu rồi mẹ ơi?” mà không ai trả lời được. Nhưng vụ của bà Linh — đó là vụ tôi nhớ lâu nhất. Không phải vì nó phức tạp. Mà vì nó buồn theo một cách mà tôi không có từ nào để gọi.

I. Người Đàn Ông Đầu Tiên — Kẻ Lắng Nghe

Chồng bà Linh — ông Hưng — đến văn phòng tôi vào một buổi chiều tháng Mười. Ông ta ăn mặc chỉnh tề nhưng mắt thì đờ đẫn như mắt người mất ngủ đã ba tuần. Ông đặt lên bàn tôi một tập hóa đơn thẻ tín dụng, khoanh tròn bằng bút đỏ những khoản chi không rõ ràng: cà phê lúc 10 giờ sáng thứ Ba, bữa trưa cho hai người vào ngày ông đi công tác, vé xem phim muộn vào tối thứ Sáu.

“Anh muốn biết sự thật,” ông Hưng nói. “Dù nó là gì.”

Tôi nhận vụ.

Người đầu tiên tôi phát hiện là Minh — một thầy giáo dạy văn tại trường cấp ba nơi bà Linh từng học. Họ gặp nhau lại trong một buổi họp mặt cựu học sinh, rồi tiếp tục gặp nhau ở quán cà phê nhỏ gần hồ Tây mỗi sáng thứ Ba. Tôi ngồi ở bàn góc, nhấm nháp cốc bạc xỉu, quan sát.

Minh không đẹp trai. Ông ta đã ngoài năm mươi, tóc muối tiêu, đeo kính dày. Nhưng ông ta lắng nghe bà Linh theo một cách tôi hiếm khi thấy — không nhìn điện thoại, không ngắt lời, không liếc đồng hồ. Ông ta nhìn bà như thể mỗi từ bà nói đều là thứ gì đó đáng được ghi nhớ.

Bà Linh nói rất nhiều. Cười rất nhiều. Đôi khi khóc rất nhẹ — loại nước mắt mà người ta không lau vội vì không xấu hổ về nó.

Tôi chụp ảnh. Tôi làm công việc của mình.

Nhưng khi ra về, tôi ngồi trong xe một lúc lâu.

II. Người Đàn Ông Thứ Hai — Kẻ Nhảy Cùng

Ba tuần sau, tôi theo bà Linh đến một lớp học khiêu vũ ở quận Hai. Người thứ hai tên Tuấn — ba mươi tám tuổi, chủ một xưởng thiết kế nội thất, ly hôn hai năm trước. Anh ta dạy Salsa ở đó vào tối thứ Sáu, không vì tiền mà vì đam mê.

Tôi đứng ngoài hành lang nhìn qua cửa kính.

Họ nhảy. Không có gì hơn và không có gì kém hơn nhảy — nhưng cách anh ta đặt tay lên lưng bà, cách bà ngả đầu ra sau với đôi mắt nhắm lại, cách họ di chuyển như thể thế giới bên ngoài căn phòng đó đã tạm thời ngừng tồn tại… Tôi không cần đọc cuốn sách tâm lý nào để hiểu điều đó có nghĩa là gì.

Ông Hưng, tôi biết, không nhảy. Ông ấy từng nói với vợ rằng nhảy là trò phù phiếm.

Tôi tiếp tục theo dõi. Tiếp tục chụp ảnh.

III. Người Đàn Ông Thứ Ba — Kẻ Lặng Im

Người thứ ba khó phát hiện nhất. Tên Khoa — một nhiếp ảnh gia tự do, ít nói, sống một mình trong căn hộ đầy sách và cây. Bà Linh đến thăm anh ta vào những buổi chiều Chủ Nhật khi ông Hưng đi đánh golf.

Họ không ra ngoài. Họ chỉ ngồi trong căn hộ đó, đôi khi cả tiếng đồng hồ, không làm gì đặc biệt. Tôi biết vì tôi đã hỏi được người hàng xóm — một bà cụ hay nhòm qua cửa sổ — rằng họ thường nghe nhạc cổ điển và anh chàng kia hay chụp ảnh cô gái ngồi bên cửa sổ.

“Cô ấy trông rất bình yên,” bà cụ nói. “Tôi hay nhìn vì ghen tị.”

Tôi ghi chú. Tôi làm công việc của mình.

IV. Người Đàn Ông Thứ Tư — Kẻ Cùng Cười

Người thứ tư là Phong — bạn học cũ của bà Linh từ thời đại học, hiện làm quản lý tại một công ty xuất nhập khẩu. Anh ta đã kết hôn, có hai con, vợ sống ở Nha Trang. Họ gặp nhau mỗi khi anh ta lên Hà Nội công tác — thường là quán bia vỉa hè, thường là khuya.

Tôi ngồi cách hai bàn, kéo mũ xuống thấp.

Họ cười suốt. Kể chuyện cũ. Nhại lại giọng những giáo sư đã về hưu. Phong hay gõ bàn khi cười to. Bà Linh hay bịt miệng vì sợ cười quá lớn làm phiền người xung quanh.

Đó là loại vui mà người ta chỉ có được với những người biết mình từ trước khi mình trở thành phiên bản hiện tại của chính mình — trước khi có công việc, trước khi có chồng, trước khi có trách nhiệm.

Loại vui không thể tạo ra mới. Chỉ có thể lấy lại.

Tôi chụp ảnh. Về nhà. Uống một ly rượu.

V. Người Đàn Ông Thứ Năm — Kẻ Không Hỏi Gì

Người cuối cùng tôi phát hiện chỉ tám ngày trước khi tôi nộp báo cáo. Tên Đức — một bác sĩ nội khoa, bốn mươi ba tuổi, góa vợ. Họ gặp nhau lúc bà Linh đưa mẹ đi khám bệnh hai năm trước. Mẹ bà Linh đã mất vào mùa đông năm ngoái.

Bác sĩ Đức không hỏi bà về chồng hay tương lai hay tại sao. Tôi biết điều này vì tôi — lần đầu tiên trong sự nghiệp — đã làm một việc không chuyên nghiệp: tôi tiếp cận ông ta, giả vờ hỏi đường, và nhìn vào mắt ông.

Đôi mắt người đàn ông không hỏi gì. Đôi mắt người đã quen với việc ngồi bên những người đang đau mà không có lời nào đủ.

Bà Linh đến gặp ông ta mỗi khi bà không biết mình đang buồn về điều gì.

VI. Cuộc Gặp Cuối Cùng

Tôi đặt hồ sơ lên bàn ông Hưng vào một buổi tối. Ảnh. Tên. Địa điểm. Thời gian. Tất cả những gì ông đã trả tiền để biết.

Ông ngồi đọc rất lâu. Mặt ông không thay đổi.

Cuối cùng ông hỏi: “Anh nghĩ… cô ấy yêu ai trong số này?”

Tôi nhìn ông. Đây không phải câu hỏi tôi được trả tiền để trả lời.

Nhưng tôi đã trả lời — vì mười bảy năm làm nghề này dạy tôi rằng đôi khi sự thật quan trọng hơn hợp đồng.

“Tôi nghĩ,” tôi nói chậm, “bà ấy không yêu ai trong số đó. Bà ấy đang tìm lại những phần của mình mà bà đã bỏ ở đâu đó.”

Ông Hưng nhìn tôi một lúc. Rồi ông nhìn xuống bàn tay mình.

“Những phần đó,” ông nói thật khẽ, “bà ấy bỏ ở đâu vậy anh?”

Tôi không trả lời. Không phải vì tôi không biết. Mà vì câu trả lời không nằm trong hồ sơ tôi đã lập. Nó nằm ở mười hai năm hôn nhân mà ông phải tự lật lại, từng trang một, trong bóng tối một mình.

Vĩ Thanh

Vụ đó kết thúc. Ông Hưng và bà Linh ly hôn mười tháng sau — êm thấm, không tòa án, con cái ổn định. Tôi nghe nói bà Linh hiện sống một mình trong một căn hộ nhỏ có nhiều cây xanh.

Mỗi lần tôi đi ngang qua quán cà phê góc hồ Tây vào sáng thứ Ba, tôi hay nhớ đến thầy giáo già đeo kính dày, cái cách ông ngồi nghe một người đàn bà nói chuyện như thể thời gian không tồn tại.

Tôi không phán xét bà Linh. Đó không phải việc của tôi.

Việc của tôi là tìm sự thật.

Nhưng sự thật tôi tìm ra trong vụ này không phải là năm cái tên hay năm địa điểm. Sự thật tôi tìm ra là: một người đàn bà có thể sống trong một cuộc hôn nhân mà không sống trong cuộc đời của mình — và đến một lúc nào đó, cơ thể bà tự tìm đường về.

Tôi không biết đường đó có đúng không.

Tôi chỉ biết nó có thật.


— Thám tử VDT, Hà Nội, tháng Mười Hai

Facebook
Twitter
LinkedIn
Telegram
Pinterest

Tham khảo thêm

Dịch vụ thám tử

0943 682 399